Cả tuần liền Liên tắt máy, không dám nhận bất cứ cuộc gọi nào của sếp và chị thư ký, những người đã làm cho Liên bị hoảng thật sự, vì sự cuồng tín đến mê muội của mình...
Liên khá thông minh, giỏi ngoại ngữ, nhưng là sinh viên mới ra trường, cô không dễ lọt vào những công ty tên tuổi hòng kiếm một mức lương kha khá, thỏa đáng với trình độ tiếng Anh và vi tính của mình, Liên chặc lưỡi nhận lời đến làm nhân viên văn phòng cho công ty tư nhân Thiên Đàng. Cái tên lạ hoắc, lạ huơ, tìm kiếm cả buổi trên Google cũng chẳng thấy. Tuy thế, Liên vẫn tự nhủ rằng mình đi làm để có kinh nghiệm
Để lọt lưới vào công ty này, Liên chẳng phải qua một vòng phỏng vấn nào cả, cô nộp hồ sơ online trên các trang tìm kiếm việc làm, trong phần giới thiệu bản thân, cô rất thật thà khai chưa có kinh nghiệm thực tế, nhưng sẵn sàng xả thân cống hiến và học hỏi nếu được tạo cơ hội. Vậy là, Liên được gọi đi làm, một cô gái nào đó giới thiệu mình là thư ký của giám đốc công ty Thiên Đàng, kinh doanh về truyền thông, thấy Liên phù hợp nên hẹn đến thử việc. Liên được đặc cách không cần phỏng vấn, bởi quá trình thử việc chính là thời gian để đánh giá tốt nhất năng lực và lòng nhiệt huyết của cô...
Theo địa chỉ cô thư ký đọc, Liên phải lần mò mãi mới tìm ra chỗ tọa lạc của công ty, nó nằm trong một hẻm nhỏ, ngoằn ngèo, hun hút tối. Liên ngập ngừng mấy lần mới dám gõ vào hai cánh cửa gỗ đóng im ỉm.
Ra mở cửa là một cô gái trẻ trung, khá nhanh nhẹn. Cô giới thiệu là thư ký giám đốc, giám đốc đang bận việc riêng, nên cô được ủy quyền hướng dẫn Liên nhận việc cũng như tiếp quản công việc được giao.
Công việc của Liên là sắp xếp văn bản, dịch một số tài liệu tiếng Anh, giao dịch với khách hàng. Liên được sử dụng một máy tính với đầy đủ trang thiết bị văn phòng, mức lương thử việc là 3,5 triệu. Tuy nhiên, Liên phải đặt cọc 2 triệu, kèm theo điều kiện nếu tự ý bỏ việc khi chưa hết hợp đồng thử việc, Liên sẽ mất số tiền đặt cọc đó.
Liên mừng thầm với mức lương khởi điểm thử việc của mình, bụng bảo dạ tội gì mà bỏ việc chứ, cứ làm ở đây ít nhất một năm mà lấy kinh nghiệm. Nghĩ thế nên Liên dễ dàng chấp nhận yêu cầu của công ty Thiên Đàng.
Nhưng mọi sự quá bất ngờ, không đơn giản như tưởng tượng của Liên. Làm được mấy ngày yên ổn, sếp xuất hiện, vỗ vai Liên gật gù, rồi sếp gọi Liên lên phòng riêng hỏi Liên có muốn được hưởng một cuộc sống an bình đến trọn đời không, nếu vậy thì nhập Hội với những người ở đây, sinh hoạt với họ, Liên sẽ được bình an.
Liên đã ngờ ngợ với đề nghị của sếp, chả lẽ, sếp và những người ở đây đang âm mưu lôi kéo Liên vào một tổ chức nào đó chăng? Nghi ngờ càng có cơ sở khi sếp đưa cho cô dịch những bản thảo chi chít toàn những lời lẽ ca ngợi Chúa trời, phủ nhận những thành tựu khoa học, nào là con người có khả năng giao tiếp với Chúa quyền năng, nào là nếu tin theo Chúa con người có thể tránh được tai nạn, nghèo đói, ốm đau, bệnh tật...
Càng dịch sâu vào những tài liệu đó, Liên càng hoảng sợ, công ty này chính là một Tổ chức tôn giáo, không giống như những Đạo cô biết tới. Cô đã mấy lần định nghỉ, nhưng tiếc số tiền đặt cọc, lại chưa hết tháng đầu nghỉ việc nên Liên lại bấm bụng làm tiếp.
Quan sát những người đến thăm quan, giao dịch, Liên chẳng thấy người ta nói đến hợp đồng nào cả, mà chỉ tranh thủ ngồi ca ngợi Chúa, cũng như cầu mong cho Hội ngày càng mở rộng...
Chị Lan trong công ty có bố ốm thập tử nhất sinh, nhưng sếp khuyên không đưa đến bệnh viện, một phần cho người đến cầu nguyện, phần ở công ty, sếp, chị Lan và các nhân viên khác ngồi nhắm mắt nguyện cầu cho bố chị Lan "tai qua nạn khỏi"...
Anh Thế mất điện thoại, sếp cũng giúp anh tìm bằng cách, đặt tay lên đầu anh, cầu nguyện tìm được điện thoại...
Rồi máy tính hỏng, điện sập, mất mát, tất cả cùng ngồi lại khấn bái để sự việc trở lại như cũ, hỏng hóc tiêu tan.
Mấy hôm rồi, Liên bị cúm, thay vì cho Liên nghỉ vì sợ lây nhiễm mùa dịch, khi Liên đến, cả sếp, cả nhân viên xúm xít lại, đặt tay lên đầu cô rồi lầm rầm khấn nguyện, mong Chúa ban cho cô sự khỏe mạnh...
Đến nước này, thì Liên thực sự nghĩ đến bài chuồn, cô lặng lẽ rút khỏi công ty Thiên Đàng, chẳng màng đến số tiền đặt cọc. Liên tắt máy, không dám nhận bất cứ cuộc điện thoại nào của sếp và chị thư ký.
Dù bạn bè Liên biết chuyện, khuyên Liên phanh phui, tố cáo những việc làm của sếp. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Liên hiểu rằng, nhà nước vẫn cho tự do tôn giáo, cấm làm sao được việc Đạo này, Đạo kia lưu hành... Tuy nhiên, cái mà Liên muốn nói rằng rất nhiều người ngồi đó, khi mới vào họ cũng như Liên, hăm hở tin vào năng lực và sự hiểu biết của mình, thế mà sau một thời gian, họ tin vào quyền năng của Chúa để phủ nhận khoa học, tin vào những điều không có cơ sở gì...
Phải chăng cũng có người vẫn nhận thức được vấn đề, nhưng vì miếng cơm, vì đồng lương họ cứ nhắm mắt đưa chân mãi? Số lượt đọc:
70
-
Cập nhật lần cuối:
19/10/2009 09:15:11 AM |