Trang chủ   Giới thiệu   Hỗ trợ   Liên hệ 
Home
 
Thị trường
 
Lãnh đạo
 
Quản lý
 
Kinh doanh
 
Kiến thức
 
Giao lưu
 
Cuộc sống
 
Mua sắm
 
Tủ sách Doanh Nhân
  Sức khỏe, làm đẹp  Gia đình  Giải trí thường thức  Ăn uống  Từ thiện, tài trợ  Du lịch  Thể thao

Sau hôn nhân sẽ là gì?

Sành điệuGửi email  Bản in 
02:55' PM - Thứ năm, 02/04/2009

10 năm rồi cơ à? nàng giật mình tự hỏi. Thời gian như bóng câu qua cửa sổ. Mới hôm qua thôi, nàng vừa ngoái đầu nhìn mẹ, nước mắt lưng tròng: "Con đi mẹ nhé!", vậy mà bây giờ con gái nàng đã 9 tuổi.

Nàng là người lãng mạn, ai cũng nói thế và tự nàng cũng cảm thấy thế. Nàng luôn mường tượng cuộc sống sau hôn nhân sẽ là những bữa ăn tối thắp nến, là những bông hồng đỏ thắm, những hộp chocolate hình trái tim, là những buổi tối cùng nhau xem một bộ phim hay, nghe một bản nhạc trữ tình.

Thế nhưng, 10 năm qua, không hoa trong ngày Quốc tế phụ nữ, cũng chẳng kẹo chocolate trong ngày Tình nhân. Phim thì nàng xem một mình, vì nàng thích phim tâm lý xã hội, trong khi chồng nàng lại thích phim hành động. Nghe nhạc cũng vậy, mỗi đứa một cái headphone, chẳng ai làm ảnh hưởng tới ai. Những cuốn sách mà nàng thích đọc, chồng nàng chỉ xem qua vài trang rồi nói: "Vợ toàn đọc những thứ rất khó hiểu!". Có tối, nàng thấy chồng lại mang cuốn sách của nàng ra đọc, nàng hỏi: "Sao khó hiểu mà còn đọc?". Chồng nàng cười khì: "Để cho... dễ ngủ!". Nàng cũng cười theo, chẳng lấy đó làm buồn phiền hay thất vọng.

Những gì nàng trông chờ không đến. Thế nên nàng không mong chờ nữa và chẳng lấy làm bức xúc như các chị em trong cơ quan. Một mình nàng lãng mạn là đủ cho cả nhà rồi, nàng nghĩ vậy! Nàng không mong chờ chồng tặng hoa nữa. Nàng tự mua hoa cho mình, đôi khi mua tặng cả bạn đồng nghiệp nữa vì nghĩ chắc chồng cô ấy cũng chẳng bao giờ tặng hoa cho vợ. Nàng cũng chẳng rủ chồng xem phim. Nàng xem một mình, khi hai bố con đã ngủ say. Thỉnh thoảng, chồng nàng lại thức giấc, quay sang hỏi: "Vẫn chưa hết à? Sao phim gì mà nói nhiều thế?", rồi lại ngủ tiếp.

Nàng luôn biết cách tự làm đẹp những ngày thường của mình: lang thang ngoài hiệu sách, mở nhạc khiêu vũ lúc ở nhà một mình, cà phê một mình, đôi khi làm cả thơ nữa. Nàng luôn nghĩ mình có khả năng lãng mạn hóa những điều bình thường.

Ấy vậy mà có lần, nàng bắt gặp chồng ngồi trầm ngâm trước những tấm ảnh cũ của bạn bè. Rồi nàng phát hiện ra chồng mình còn cất giữ rất cẩn thận những chiếc băng catssette cua cha anh, thứ mà giờ chẳng ai còn sử dụng. Cả chiếc khăn len quàng cổ màu nâu đã cũ, nàng thấy chồng cứ dùng nó mãi mà không chịu thay bằng những chiếc khăn mới nàng mua cho anh. Hóa ra đó là chiếc khăn bố chồng nàng mua tặng trong một chuyến đi công tác nước ngoài.

Nàng bắt đầu nhận ra những thứ có thể gắn kết họ trong cuộc sống vợ chồng không phải hoa hồng hay kẹo ngọt mà là những điều rất đỗi bình thường như anh phụ giúp nàng gói nem, dạy con học bài. Những ngày thành phố bị ngập lụt, chồng nàng lội bì bõm cõng vợ ra chỗ đường khô ráo, lấy xe đạp chở nàng đi làm, đi siêu thị mua đồ ăn. Và thay vì tặng hoa hồng, chồng nàng sẵn sàng trông con cho vợ đi chơi xa với bạn trong ngày lễ của phụ nữ; thay vì chocolate cho ngày Valentine, chồng nàng giúp nàng chuẩn bị bữa tối; thay vì xem phim cùng nàng, chồng nàng chơi cùng con.

Dần dà, nàng nghĩ, hoa hồng là thứ hình ảnh lãng mạn đã bị lạm dụng quá nhiều thành ra đôi khi nó rất "sáo". Chocolate và cả bữa tối thắp nến cũng vậy. Tất cả những điều ấy đã bị phim ảnh làm cho trở nên nhàm chán. Nàng chợt nhận ra, sự lãng mạn có thể đến một cách hết sức tự nhiên mà không cần phải cố gắng kiếm tìm và sắp đặt: một cái hôn vào gáy khi đi ngang sau lưng nàng trong bếp; một cái ôm từ phía sau khi nàng đang đứng rửa bát; cù vào eo khi nàng đang kiễng chân phơi quần áo; hay những lúc hứng chí, chồng nàng bế cả hai mẹ con lên quay một vòng, làm hai mẹ con nàng chóng mặt ôm nhau cười như nắc nẻ.

Có một lần, chồng nàng gọi điện về, giọng bồn chồn, háo hức: "Anh đang trên đỉnh Yên Tử, đẹp lắm, em mà lên đây chắc sẽ thích...". Nàng hiểu, đi tới nơi đâu, gặp điều gì đẹp đẽ, chồng nàng luôn nghĩ tới vợ và mong có nàng bên cạnh. Chồng nàng chẳng bao giờ nói với vợ những lời có cánh, nhưng một lần, trong khi dọn dẹp nhà cửa, nàng tìm thấy trong một cuốn sổ tay cũ, giữa những trang ghi chép công việc là những dòng nhật ký viết tháu: "Tối qua gọi điện cho em, nghe con ốm, cảm thấy lo quá, thấy thương vợ. Mới tối qua nghe giọng em, mà bây giờ xa quá..." Rồi cái buổi chiều chạng vạng khi hai vợ chồng nàng chở nhau trên con đường dài hun hút gió đuổi theo vầng mặt trời đỏ ối phía trước sẽ là buổi chiều duy nhất, là một hình ảnh mà nàng sẽ không bao giờ quên. Khi ấy, ngồi sau lưng chồng, nàng bỗng thấy trào dâng một tình cảm thân thương rất đỗi dịu dàng, và nàng nghĩ có lẽ chừng ấy cũng đủ cho họ đi qua một chặng đường dài. Nàng bất giác vòng tay ra phía trước, ôm nhẹ, từ từ nhưng chặt dần.

Sau 10 năm chung sống, nàng hầu như không phải thay đổi những thói quen thời con gái. Và nàng hiểu điều lãng mạn đặc biệt nhất mà chồng nàng dành cho nàng chính là khoảng không gian riêng tư mà anh đã ý tứ tạo ra cho nàng và chẳng bao giờ tìm cách xâm nhập. Trong không gian ấy, nàng có thể thỏa sức lãng mạn hóa cuộc sống của mình! Nàng như cánh diều khát gió. Nhưng nàng biết, nếu không có một bàn tan tin cậy giữ chiếc dây bên dưới, cánh diều mỏng manh là nàng có thể sẽ chao nghiêng và rơi xuống...

Số lượt đọc:  383  -  Cập nhật lần cuối:  02/04/2009 11:00:36 AM
Ý kiến của bạn:
     Trang chủ       Giới thiệu       Hỗ trợ       Liên hệ