Trong
Truyện Kiều của Nguyễn Du, nói về
cái ghen, ai cũng phải công nhận rằng Hoạn Thư là bậc thầy
về cách "xử lý tình huống", được xem là hình mẫu về loại người "giỏi ghen" trong đời sống người Việt. Khi Kiều ăn đền oán trả,
Hoạn Thư chỉ nhờ khéo nói: “Rằng tôi chút phận đàn bà/Ghen tuông thì cũng người
ta thường tình” mà thoát tội. Vậy có phải từ xưa đến nay người Việt đều công nhận
rằng ghen là trạng thái tâm lý bình thường của phụ nữ?
Có câu chuyện như sau: Một chị năm nay đã hơn 50 tuổi, là công chức trong một cơ quan nhà nước. Tính chị vui
vẻ, cởi mở nên rất hòa đồng với anh em, nhất là cánh trẻ. Quan hệ giữa chị và họ
rõ ràng thứ bậc nên chị cũng khá chủ quan. Một hôm, chị nhận được một tin nhắn
lạ cảnh báo rằng chị không được quan hệ với một chàng trai trẻ với những lời lẽ
cực kỳ vô lý và có vẻ xúc phạm. Do lâu nay khá vô tư nên chị hơi bất ngờ về đòn
ra tay có vẻ phủ đầu này của một số điện thoại mà mỗi khi chị bấm máy gọi lại
thì đầu bên kia tắt máy. Làm một cuộc "tổng kiểm kê" nhanh trong đầu,
chị không khó khăn để khoanh vùng đối tượng. Tiếp tục lục tìm những mối quan hệ
trong cơ quan lâu nay, chị nghĩ đến một cô nàng khá xinh xắn vẫn thường được
chàng trai kia quan tâm đặc biệt. Từ đầu mối ấy, chị làm cuộc phỏng vấn vội cô
nàng xinh đẹp kia và bài toán đã có đáp số: cô này vẫn thường phải nhận tin nhắn
chửi bới, đe dọa từ số điện thoại vừa nhắn tin cho chị. Chị kết luận ngay người
chủ mưu là cô vợ của chàng này.
“Làm thế nào hả chị? Nó cứ nhắn tin khủng bố em hoài?".
Cô nàng xinh đẹp hỏi. Chị khoát tay: Chẳng cần làm gì hết với kiểu phụ nữ ghen
tuông bệnh hoạn. Co vợ kia muốn cô lập chàng, không muốn chàng vui vẻ với bất cứ
người phụ nữ nào, dù già hay trẻ. Mình là chén kiểu, không đọ được với chén
sành. Chỉ cần nói với anh ta yêu cầu cô vợ phải chấm dứt ngay những hành động
ghen tuông phi lý, nếu cô ta chối thì cũng không cần phải quan tâm ai là chủ nhân
những tin nhắn hồ đồ ấy.Tuy nhiên, theo ý chị, câu chuyện vẫn chưa êm, chưa có hồi
kết vì khi phụ nữ bị bệnh ghen tuông hoang tưởng thì rất khó ngộ ra vấn đề.
Thua keo này họ sẽ bày keo khác. Cách tốt nhất là không chủ quan hay vô tư về mối
quan hệ với chàng trai nọ nữa, tránh voi chẳng xấu mặt nào. Với chị, dù đã quá
ngũ tuần và có một cuộc sống gia đình êm ấm bấy lâu nay, sự việc đó cũng cho
phép rút ra một bài học. Với cô gái trẻ, chị truyền lại lời dạy của người xưa
"Trai tân gái góa thì chơi/ Đừng nơi có vợ, đừng nơi có chồng”.
Với những người phụ nữ ghen tuông bệnh hoạn, trong đầu họ luôn
nghĩ ra trăm ngàn điều xảy ra khi chồng mình vừa dắt xe ra khỏi nhà. Anh ta đi
đâu, nói chuyện với ai, cười cợt với cô nào, bà nào... Thậm chi, họ còn tưởng tượng
ra trong lúc họ đang ngồi ở nhà vò võ chờ chồng thì ông chồng đang vui vẻ với
một cô nàng nào đó, cảnh tượng thế nào, họ làm những công đoạn gì…Có người bệnh
hoạn đến mức chồng về nhà vừa thay cái áo ra là lấy đi giặt ngay với mục đích xem
có vết son hay mùi nước hoa lạ không. Chưa kể việc họ thường xuyên kiểm tra điện
thoại, tin nhắn và cả email của chồng. Có người ghen cả trên thế giới ảo, vào
blog của chồng đọc comment, qua blog chủ nhân các comment đó rồi để lại những lời
đe dọa, hay những lời ghen tuông có ẩn ý. ..
Tất
nhiên, chẳng có ông chồng nào hạnh phúc được khi có bà vợ cả nghĩ, hay ghen,
ghen đến bệnh hoạn như thế. chàng này. Cuộc sống mà bị hành hạ kiểu ấy thì
quả là... địa ngục! Có ông chồng tan sở là cắm cúi về nhà, đường ngay lối thẳng
mà đi, không dám liếc ngang, liếc dọc. Nghiêm chỉnh vậy đôi khi đức lang quân vẫn
bị vợ tra khảo: về nhà sớm một chút thì bị vặn hỏi về sớm chắc là trốn việc đi
chơi với cô nào, lúc lấy quàn áo ra giặt hay lấy cây lau nhà thì bị truy xét chắc
có ngoại tình nên hối lỗi...Ðó mới chỉ là những tình huống nhẹ. Những Hoạn Thư
thời hiện đại còn đủ các kiểu hồ đồ khác để bày tỏ tính ghen tuông vô lý.
Ðã ghen là khổ,
ghen bệnh hoạn càng khổ
hơn. Người phụ nữ tỉnh táo là người biết suy luận vấn đề hợp tình, hợp lý, có
logic. Ðâu còn có đó, từ từ phân tích tình huống và đưa ra biện pháp giải quyết.
Cả đời cứ phải loanh quanh lẩn quẩn với chuyện yêu đương mù quáng và ghen tuông
bệnh hoạn thì còn gì là cuộc sống? Ðã có chị thú nhận rằng cả đời chỉ loay hoay
chuyện ghen tuông giữ chồng. Nếu vậy thì quả là quá bi thảm,còn đâu cơ hội để
thấy cái hay, cái đẹp của cuộc đời nữa. Tốt nhất là phấn đấu...
không ghen!
Nguồn:
DNSG cuối tuần Số lượt đọc:
266
-
Cập nhật lần cuối:
11/10/2010 03:10:28 PM | |  | Bài liên quan: |  | | | |
 | Bài đã đăng: |  | | |
|